“Tôi bước đi/ không thấy phố/ không thấy nhà/ Chỉ thấy mưa sa/ trên màu cờ đỏ.”

Trần Dần

Explore This Quote Further

Quote by Trần Dần: “Tôi bước đi/ không thấy phố/ không thấy nhà/ Chỉ… - Image 1

Similar quotes

“Tôi khóc những chân trời/ không có/ người bay/ Lại khóc những người bay/ không có/ chân trời.”


“Không biết, tôi đã đọc ở đâu, một í kiến về thời gian, như thế này: hiện tại được coi, như biên giới của hai KHÔNG. Cái KHÔNG thứ nhất là dĩ vãng, vốn đã có, bây giờ không có nữa. Cái KHÔNG thứ hai là tương lai, bây giờ chưa có, vì vậy bây giờ cũng không. Hiện tại chính là khoảng sột soạt giữa hai bờ vực ấy, giữa hai cái KHÔNG ấy. Cho nên hiện tại cũng không là gì cả.”


“Tình yêu / không phải chuyện / đưa cho nhau / ngày một bó hoa / Nó là chuyện / những đêm ròng / không ngủ / tóc tai bù / như những rặng cây to”


“Nhớ hồi lần đầu tôi đến Mỹ, 8 giờ sáng ngồi ngoài hiên nhìn mưa bay lất phất, tự nhiên thấy nhớ nhà kinh khủng. Cũng lạ, ba mẹ tôi, tất cả anh em ruột thịt của tôi đều ở bên cạnh, thế mà tôi lại nhớ nhà. Hóa ra nhà trong tâm khảm người Việt không chỉ là gia đình ruột thịt mà còn là không gian cảnh vật gắn bó với ta từ thuở ấu thơ, thậm chí từ nhiều đời, là tiếng mưa rơi trên mái tranh trên tàu lá chuối, là tiếng cuốc trưa hè, là những hình ảnh thấm vào kí ức và tình cảm ta một cách hữu hình lẫn vô hình...”


“Thì ra những bức tranh gà lợn đó không chỉ hoà đồng với tôi, mà hoà đồng với vợ, với con tôi như thế, có lẽ vì chúng tượng trưng cho dân tộc Việt Nam mà chúng tôi không biết. Tưởng Tết mà vắng những bức tranh ấy mình cảm thấy nhớ nhung. Tết mà không mua tranh ấy dán lên tường, mình thấy chưa phải hoàn toàn Tết.”


“Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao ngườikhi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tớikhi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhóikhi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổixót xa nào hơn…”